28 - Honinbo Shusaku 6d - Sekiyama Sendaiu
Loạt 20 ván đấu với Sekiyama Sendaiu (1784-1859) là loạt trận dài thứ 2 của Shusaku trước một kỳ thủ (thứ nhất là Ota Yuzo); ngoài ra, đây là cuộc gặp gỡ giữa một kỳ thủ chuyên nghiệp và nghiệp dư, cho nên nó có một vị trí đặc biệt trong lịch sử cờ vây Nhật Bản.
Sekiyama được xem như là kỳ thủ nghiệp dư mạnh nhất thời kỳ đó, và thành tựu của ông đạt được thì ngay cả kỳ thủ nghiệp dư hiện nay cũng khó mà so sánh. Do vậy, cũng không quá đáng khi nói ông là kỳ thủ "nghiệp dư" mạnh nhất mọi thời đại.
Phụ thân của Sekiyama là một địa chủ dưới sự quản lý của lãnh chúa Sanada, ông được sắc phong để cai quản vùng đất Masushiro (Nagano hiện nay), và vì Sendaiu là một dòng dõi samurai nên Sekiyama ngay từ lúc được hạ sinh đã được xác định phải theo con đường binh nghiệp. Tuy nhiên, lúc nhỏ ông lại rất có hứng thú với cờ vây và vào năm 1797, ông theo học dưới sự hướng dẫn của kỳ thủ Mizutani Takugen 6d, một môn sinh của học viện Honinbo. Năm sau đó, ông trở thành môn đồ của vị viện trưởng thứ 10, Honinbo Retsugen (1750-1808). Đến năm 1801 ông được nhận chứng chỉ nhất đẳng, vì vào thời kỳ Edo không có 1d nghiệp dư, nên chứng chỉ mà ông nhận được có thể hiểu đó là chuyên nghiệp và ông trở về nhà.
Vì dòng dõi Sendaiu thuộc samurai, cho nên ông được xem như là một chiến binh, việc ông theo đuổi cờ vây và xao nhãng việc luyện tập để trở thành một samurai đã bị phê bình nghiêm khắc. Trước những chỉ trích nhắm vào mình, ông đã từ bỏ cờ vây và lao vào luyện tập bắn cung, cưỡi ngựa và sử dụng kiếm như một samurai thực thụ. Và sau khi được thừa nhận như là một samurai thì ông rất tự tin sẽ không ai có thể chỉ trích mình, ông quay lại với tình yêu đầu đời của mình, cờ vây.
Năm 1823, Sekiyama đã dành chiến thắng trong một ván đấu trước kỳ thủ nghiệp dư nổi tiếng khác là Nagasaka Inosuke để quyết định vị trí mạnh nhất trong giới nghiệp dư.
Vào năm 1826, Sekiyama quay trở lại cố đô và trở thành môn đồ của Honinbo Genjo, viện trưởng thứ 11; bên cạnh đó ông cũng được sự hướng dẫn của Jowa. Đến khi trình độ của ông tương đương 5d, nhưng vì nghề nghiệp chính của ông là binh nghiệp nên chỉ được thừa nhận chính thức ở nhất đẳng. Sekiyama đã yêu cầu viện cờ Honinbo cấp chứng nhận 5d cho mình nhưng Jowa từ chối vì không có một ngoại lệ nào để thăng trực tiếp một kỳ thủ nhất đẳng lên ngũ đẳng. Để an ủi cho Sekiyama, Jowa đồng ý cấp cho ông chứng nhận 3d chuyên nghiệp, nhưng trước lòng tự trọng cao vời của một samurai, ông đã từ chối Jowa.
Vào năm 1831, trước lúc trở về nhà thì Sekiyama đã yêu cầu Jowa đánh một ván tạm biệt. Trong ván này, ông dành chiến thắng 1 mục (Jowa chấp 2 quân) và thường được ông xem như là một ván đấu kiệt xuất của mình. Nhưng trận thắng đáng kể nhất của ông là trước kỳ thủ Hakuei Monnyu, viện chủ thứ 12 của kỳ viện Hayashi với tỷ số là 11-6.
Sekiyama đã tự mình bình luận và ghi lại 600 ván đấu của các kỳ thủ, thêm vào 200 ván của riêng mình, một công việc đã đem lại danh tiếng rất lớn cho ông trong thời kỳ đó.
Mặc dù sinh sống chủ yếu tại Matsushiro, nhưng Sekiyama rất chú ý đến giới kỳ đàn tại kinh đô, khi danh tiếng của Shusaku trở nên vượt trội thì Sekiyama đã viết một lá thư cho Shuwa mời Shusaku đến Matsushiro để đấu một loạt trận với mình. Và Shusaku đã đồng ý thân hành đến Matsushiro trước sự ngạc nhiên của Sekiyama, hơn nữa khi vừa đến, để đáp lại sự háo hức của Sekiyama, Shusaku đã có một ván đấu với ông ngay trong ngày.
Việc chấp quân được ấn định ngay từ đầu là Shusaku sẽ cầm toàn quân Trắng trong 20 ván này. Kết quả dĩ nhiên là Shusaku chiến thắng, nhưng dành được kết quả 7 trận thắng trước Shusaku trẻ tuổi thì là một kết quả phải nói là rất tốt cho Sekiyama, lúc này đã 67 tuổi. 20 ván cờ diễn ra khá nhanh: mỗi ngày một ván, thể hiện lòng nhiệt thành của Sekiyama và một tấm lòng rộng mở của Shusaku nếu so sánh với hiện nay, rất ít kỳ thủ chuyên nghiệp nào sẽ tham dự một seri và nhất là trong một điều kiện như vậy.
Sau loạt trận, Sekiyama trao cho Shusaku 20 ryo như là chi phí đi lại, nhưng Shusaku từ chối vì đó là số tiền quá lớn, Sekiyama nói rằng đây là số tiền để dành riêng của mình chỉ dùng để mời Shusaku đến Matsushiro và nếu không nhận thì đó là một sự xúc phạm lớn đến ông. Do vậy Shusaku phải nhận khoản tiền từ Sekiyama.
Loạt trận đấu này có thể được xem như là điểm son cuối cùng cho sự nghiệp cờ vây của Sekiyama nhưng ông không cho là như vậy. Vào năm 1856, khi được 72 tuổi ông còn mời Murase Shuho đến Matsuyo để đánh loạt trận 10 ván. Nhưng có lẽ vì tuổi tác đã khá cao nên ông chỉ có thể dành được 1 trận thắng duy nhất.
Ván cờ sau đây là ván đầu tiên giữa Sekiyama và Shusaku, mời các bạn bắt đầu theo dõi..
Honinbo Shusaku - Sekiyama Sendaiu
Sekiyama được xem như là kỳ thủ nghiệp dư mạnh nhất thời kỳ đó, và thành tựu của ông đạt được thì ngay cả kỳ thủ nghiệp dư hiện nay cũng khó mà so sánh. Do vậy, cũng không quá đáng khi nói ông là kỳ thủ "nghiệp dư" mạnh nhất mọi thời đại.
![]() |
| Hoa anh đào nở trên lâu đài Matsushiro, Nagano. |
Phụ thân của Sekiyama là một địa chủ dưới sự quản lý của lãnh chúa Sanada, ông được sắc phong để cai quản vùng đất Masushiro (Nagano hiện nay), và vì Sendaiu là một dòng dõi samurai nên Sekiyama ngay từ lúc được hạ sinh đã được xác định phải theo con đường binh nghiệp. Tuy nhiên, lúc nhỏ ông lại rất có hứng thú với cờ vây và vào năm 1797, ông theo học dưới sự hướng dẫn của kỳ thủ Mizutani Takugen 6d, một môn sinh của học viện Honinbo. Năm sau đó, ông trở thành môn đồ của vị viện trưởng thứ 10, Honinbo Retsugen (1750-1808). Đến năm 1801 ông được nhận chứng chỉ nhất đẳng, vì vào thời kỳ Edo không có 1d nghiệp dư, nên chứng chỉ mà ông nhận được có thể hiểu đó là chuyên nghiệp và ông trở về nhà.
Vì dòng dõi Sendaiu thuộc samurai, cho nên ông được xem như là một chiến binh, việc ông theo đuổi cờ vây và xao nhãng việc luyện tập để trở thành một samurai đã bị phê bình nghiêm khắc. Trước những chỉ trích nhắm vào mình, ông đã từ bỏ cờ vây và lao vào luyện tập bắn cung, cưỡi ngựa và sử dụng kiếm như một samurai thực thụ. Và sau khi được thừa nhận như là một samurai thì ông rất tự tin sẽ không ai có thể chỉ trích mình, ông quay lại với tình yêu đầu đời của mình, cờ vây.
Năm 1823, Sekiyama đã dành chiến thắng trong một ván đấu trước kỳ thủ nghiệp dư nổi tiếng khác là Nagasaka Inosuke để quyết định vị trí mạnh nhất trong giới nghiệp dư.
Vào năm 1826, Sekiyama quay trở lại cố đô và trở thành môn đồ của Honinbo Genjo, viện trưởng thứ 11; bên cạnh đó ông cũng được sự hướng dẫn của Jowa. Đến khi trình độ của ông tương đương 5d, nhưng vì nghề nghiệp chính của ông là binh nghiệp nên chỉ được thừa nhận chính thức ở nhất đẳng. Sekiyama đã yêu cầu viện cờ Honinbo cấp chứng nhận 5d cho mình nhưng Jowa từ chối vì không có một ngoại lệ nào để thăng trực tiếp một kỳ thủ nhất đẳng lên ngũ đẳng. Để an ủi cho Sekiyama, Jowa đồng ý cấp cho ông chứng nhận 3d chuyên nghiệp, nhưng trước lòng tự trọng cao vời của một samurai, ông đã từ chối Jowa.
Vào năm 1831, trước lúc trở về nhà thì Sekiyama đã yêu cầu Jowa đánh một ván tạm biệt. Trong ván này, ông dành chiến thắng 1 mục (Jowa chấp 2 quân) và thường được ông xem như là một ván đấu kiệt xuất của mình. Nhưng trận thắng đáng kể nhất của ông là trước kỳ thủ Hakuei Monnyu, viện chủ thứ 12 của kỳ viện Hayashi với tỷ số là 11-6.
Sekiyama đã tự mình bình luận và ghi lại 600 ván đấu của các kỳ thủ, thêm vào 200 ván của riêng mình, một công việc đã đem lại danh tiếng rất lớn cho ông trong thời kỳ đó.
Mặc dù sinh sống chủ yếu tại Matsushiro, nhưng Sekiyama rất chú ý đến giới kỳ đàn tại kinh đô, khi danh tiếng của Shusaku trở nên vượt trội thì Sekiyama đã viết một lá thư cho Shuwa mời Shusaku đến Matsushiro để đấu một loạt trận với mình. Và Shusaku đã đồng ý thân hành đến Matsushiro trước sự ngạc nhiên của Sekiyama, hơn nữa khi vừa đến, để đáp lại sự háo hức của Sekiyama, Shusaku đã có một ván đấu với ông ngay trong ngày.
Việc chấp quân được ấn định ngay từ đầu là Shusaku sẽ cầm toàn quân Trắng trong 20 ván này. Kết quả dĩ nhiên là Shusaku chiến thắng, nhưng dành được kết quả 7 trận thắng trước Shusaku trẻ tuổi thì là một kết quả phải nói là rất tốt cho Sekiyama, lúc này đã 67 tuổi. 20 ván cờ diễn ra khá nhanh: mỗi ngày một ván, thể hiện lòng nhiệt thành của Sekiyama và một tấm lòng rộng mở của Shusaku nếu so sánh với hiện nay, rất ít kỳ thủ chuyên nghiệp nào sẽ tham dự một seri và nhất là trong một điều kiện như vậy.
Sau loạt trận, Sekiyama trao cho Shusaku 20 ryo như là chi phí đi lại, nhưng Shusaku từ chối vì đó là số tiền quá lớn, Sekiyama nói rằng đây là số tiền để dành riêng của mình chỉ dùng để mời Shusaku đến Matsushiro và nếu không nhận thì đó là một sự xúc phạm lớn đến ông. Do vậy Shusaku phải nhận khoản tiền từ Sekiyama.
Loạt trận đấu này có thể được xem như là điểm son cuối cùng cho sự nghiệp cờ vây của Sekiyama nhưng ông không cho là như vậy. Vào năm 1856, khi được 72 tuổi ông còn mời Murase Shuho đến Matsuyo để đánh loạt trận 10 ván. Nhưng có lẽ vì tuổi tác đã khá cao nên ông chỉ có thể dành được 1 trận thắng duy nhất.
Ván cờ sau đây là ván đầu tiên giữa Sekiyama và Shusaku, mời các bạn bắt đầu theo dõi..
Honinbo Shusaku - Sekiyama Sendaiu

Comments
Post a Comment